Bạn đã ĐĂNG KÝ NHẬN CATALOGUE CƯỚI MIỄN PHÍ chưa ?

Trang chủ  »  Nhân vật
Cập nhật: 10/06/2018 | Quay trở lại
Anthony Bourdain - Quay trở lại Việt Nam
Cho đến nay, sự ra đi bất ngờ của vị đầu bếp tài ba người Mỹ Anthony Bourdain vẫn không khỏi khiến thế giới bàng hoàng. Ít ai biết rằng cách đây 1 năm, ông đã từng thú nhận bản thân đã từng cảm thấy đau đớn, thất vọng và không hạnh phúc trong nhiều năm khi tham gia phỏng vấn với tờ The Guardian. Dưới đây là bài viết của Anthony Bourdain, đăng trên Financial Times ấn bản cuối tuần hồi tháng 3/2005, giải thích tình yêu của ông đối với Việt Nam. Bài viết có nhan đề: Quay trở lại Việt Nam.

Anthony Bourdain không chỉ là một bếp trưởng tài hoa mà còn là nhà văn, nhà biên kịch... truyền cảm hứng cho rất nhiều người đam mê nấu ăn khắp thế giới.

"Gần năm tuần nghỉ khách sạn, ngồi phòng chờ, ngả ngốn trên máy bay, ăn thùng uống chậu; thế nhưng tôi cảm thấy phơi phới khi còn mấy phút nữa là hạ cánh xuống sân bay Nội Bài. Tôi không thấy mệt, không thấy buồn, không thấy chán.

Tôi như người sống lại. Tôi thấy đói. Tôi đã trở lại Việt Nam.

Bourdain dành nhiều tình cảm cho các món ăn Việt, ông cảm nhận điều này bằng cả trái tim của mình, thường xuyên bình luận về những hương vị khác nhau, sẵn sàng gặp gỡ người dân địa phương thảo luận về lịch sử chiến tranh và cuộc sống yên bình hiện tại ở Việt Nam.

Tôi nhìn qua cửa sổ chiếc xe hơi chở tôi vào Hà Nội, thấy những cánh đồng lúa xanh rờn, mấy con trâu, những phụ nữ đội nón lá đang gập người làm ruộng, chân dầm dưới nước.

Xe máy chở người đi vèo vèo bên cạnh. Lũ trẻ con mặt đeo khẩu trang, quần áo sặc sỡ. Trời xám xịt càng làm nổi bật các băng rôn đỏ chói trên có dòng chữ "Chúc Mừng Năm Mới". Ai nấy đều tươi cười, tay mang nặng đồ lễ Tết.

Đáng ra chúng tôi đi thẳng tới khách sạn Metropole, thế nhưng để lấy lại khí thế trước khi check in, chúng tôi dừng xe tại một quán Bia hơi vỉa hè ngay sau khi qua cầu Chương Dương.

Có tám, chín người đang ngồi trên những chiếc ghế nhựa nhỏ xíu bên ngoài một nơi trông chẳng khác gì một nơi sửa xe cũ. Bên cạnh họ là một bom bia hơi Hà Nội to tướng.

Loại bia kiểu này không có ở Sài Gòn. Người ta sản xuất bia hơi hàng ngày và bán cũng rất nhanh. 4 giờ chiều là đa số các cửa hàng đã hết bia, thì làm sao mà chở vào Nam cho được.

Chúng tôi chưa kịp ngồi xuống thì ông chủ quán đã vội chạy ra, rót đầy bia vào hai cốc vại và bắt tôi "trăm phần trăm". Sau hai lần như thế, tôi mới được ngồi xuống ghế.

Ông chủ không biết tôi. Ông ấy chỉ biết rằng cái thằng người Tây phương trông có vẻ hăng hái này xem ra thích bia của ông ấy và ông ấy muốn tôi nếm thử. Vợ ông ấy mang con ra khoe chúng tôi, thằng bé mặc đồ diện Tết.

Một ông già Việt Nam mặc chiếc áo vét cũ và đội mũ beret đang hút thuốc lào ở bàn bên cũng quay sang mời tôi một cốc bia và thử một hơi.

"Je suis un cineaste," (tôi làm nghề điện ảnh) ông ấy nói. "Nous sommes tous cineastes", ông chỉ một đám các ông già ngồi cạnh ông.

Chẳng mấy chốc bia đổ ra như suối. Ông chủ quán thay bom mới. Tôi cười, chúng tôi ai nấy đều cười đến nỗi đau hết cả cơ mặt.

Thật "xuề xòa" và "nhập cuộc", đó là tính cách ưu việt của ông, sao cho sự truyền tải cảm xúc được chân thực nhất

Tôi yêu Việt Nam. Tôi yêu Việt Nam lúc này. Và vào giây phút tôi tới Việt Nam lần đầu tiên mấy năm trước.

Tôi định sang năm sẽ sang ở đây. Tôi sẽ tìm một làng chài nào đó gần Hội An. Tôi không biết mình sẽ làm gì, ngoài việc là viết về những gì tôi quan sát thấy.

 

Ông đã từng nói, sẽ ở Hội An, không làm gì hết, ngoài viết.

Có nhiều nơi tuyệt vời khác trên thế giới. Cũng có nhiều nơi người dân thân thiện, cảnh trí đẹp đẽ và đồ ăn ngon lành. Thế nhưng Việt Nam hợp với tôi.

Giống như khi anh gặp người yêu của anh lần đầu tiên. Sau đó anh không biết giải thích tại sao anh lại yêu cô ấy. Tất nhiên cô ấy đẹp, cô ấy thông minh, cô ấy hóm hỉnh. Thế nhưng đó không phải lý do tại sao anh yêu cô ấy.

Lý do là cái khác. Có thể vì cô ấy tỏa ra một mùi hương quyến rũ. Anh cảm thấy cô ấy là người phụ nữ anh muốn sống cả cuộc đời cùng cô. Chẳng cần lý lẽ và logic. Mà vì một nguyên do gì đó bản năng, không kiểm soát nổi và không phân tích nổi.

Anh biết anh muốn được sống ở đây. Ngay cả trước khi anh vỡ lẽ ra điều đó.

Hương vị Việt Nam

"Anh biết anh muốn được sống ở đây. Ngay cả trước khi anh vỡ lẽ ra điều đó", nhưng rồi Việt Nam cũng không níu kéo được Anthony Bourdain

Tôi ngồi uống bia và nói chuyện với Linh, bạn tôi, cùng mấy người khác. Ngoài kia loang loáng bóng những chiếc xe đạp, xe máy đan chen trên đường phố bận rộn.

Hà Nội mang sắc màu xám. Tháng Hai, trời thấp thoáng mưa và lạnh. Màn mưa và vẻ đơn sắc của phố cổ càng làm nổi bật màu sắc của cờ và bảng hiệu, cũng như của quần áo và đồ sắm Tết.

Những tòa nhà kiểu Pháp cổ kính che vai thích cánh với những nhà xây kiểu xã hội chủ nghĩa, chùa chiền và những tòa biệt thự hào nhoáng của người giàu mới.

Mới chỉ ở Hà Nội có một tiếng đồng hồ mà tôi đã ngất ngưởng say. Tôi vui sướng và muốn làm tất cả mọi thứ cùng một lúc.

Hà Nội, ông nói, là hương thơm của " khói xe máy, nước mắm, thịt lợn nướng trên than củi... "Nó không thể có ở nơi nào khác. Khi bạn đã yêu mến Việt Nam thì bạn sẽ yêu mãi mãi."

Ngày hôm sau, chúng tôi tới phố cổ và ngồi ăn bún chả.

Một ông già nướng chả và thịt băm viên trên một chiếc lò tự tạo đặt ngay vỉa hè. Làn khói bốc lên từ những hòn than đang xèo xèo mỡ rỏ.

Trong nhà, bà vợ của ông xúc nước chấm làm bằng nước mắm, dấm, đường pha với ớt, tỏi và đu đủ xanh vào bát rồi thả vào mỗi bát mấy lát dưa chuột.

Khi đĩa chả nóng bỏng được đặt lên bàn cũng là lúc người ta dọn kèm đĩa rau sống, hành mùi và cả những đĩa con đựng chanh ớt, đĩa to đựng bún.

Chúng tôi bắt đầu chấm và húp sùm sụp. Bún chả thật là tuyệt diệu. Đủ các vị chua, cay, mặn, ngọt, tê đầu lưỡi mà vẫn thật tươi ngon.

Chẳng cần đi đâu xa để tìm món ăn ngon ở Việt Nam. Món gì cũng ngon cả. Và ở bất cứ đâu. Trong các quán ăn, quán cà phê, các quán nhỏ đầu hè, ngay trên phố, trên quang gánh các phụ nữ gồng gánh ngoài đường.

Ông lái xích lô có thể mời anh về nhà ăn cơm, người hướng dẫn cho anh cũng muốn lôi anh tới hiệu ăn ưa thích nhất. Người lạ cũng tới mời anh ăn món gì đó mà họ cho là ngon và muốn anh thử cho biết.

Việt Nam là nước của các đầu bếp yêu nghề và các thực khách nồng nhiệt.

Đồ ăn Việt Nam do người Việt nấu ở đâu cũng ngon, dù là ở Minneapolis hay ở Melbourne. Thế nhưng đồ ăn Việt Nam ở chính Việt Nam, ở ngay trên phố Hà Nội - với bên cạnh là một nhà chung cư có mặt tiền cũ kỹ, phụ nữ nhoài người phơi quần áo, các cô gái mặc áo dài đạp xe ngang qua, tiếng ồn ào của hàng ngàn xe máy phóng tới - khi đó đồ ăn ngon hơn".

Anthony Bourdain

Lam Tuệ (tổng hợp)

Chia sẽ link:
Phản hồi
Ý kiến của bạn



 Back on top

Đăng ký tài khoản


Bạn có thể chọn một email hoặc mạng xã hội để đăng nhập
Thông tin login
Email
Password
Lưu mật khẩu:
  

Đăng nhập


Bạn có thể chọn một email hoặc mạng xã hội để đăng nhập
Thông tin login
Email
Password
Lưu mật khẩu: